Ném thẳng vào cửa dễ bị chặn bởi khung cửa, còn tính góc nảy đưa được lựu đạn vào sâu bên trong.
Giữ lựu đạn vài nhịp trước khi ném khiến nó nổ ngay khi chạm đất, không cho đối thủ kịp chạy ra khỏi bán kính.
Sống sót đến cuối cũng là thắng ở một số chế độ, không cần hạ hết đối thủ. Ngồi xuống làm giảm độ giật.
Còn một viên trong nòng nghĩa là chỉ cần thay băng, không phải lên đạn lại, chênh lệch thời gian thường gần một giây. Đối thủ hồi máu thường đứng yên vài giây. Gió ngang đẩy đạn lệch ở tầm siêu xa.
Khẩu súng mạnh nhưng giật khó kiểm soát đôi khi tệ hơn khẩu yếu mà đã lắp đủ tay cầm và báng, nhất là với người mới. Đạn rơi rõ rệt sau khoảng một trăm mét.
Nhảy qua cửa sổ nhanh hơn đi vòng cửa chính. Ở cự ly xa, chuyển sang chế độ đơn phát giúp mỗi viên đều đi đúng tâm thay vì bị độ giật kéo lên trên. Bắn xuống mặt nước làm đạn mất gần hết động năng chỉ sau một mét, mục tiêu lặn sâu gần như an toàn tuyệt đối.
Trận không cho hồi sinh chỉ có một mạng, khác với trận thường có nhiều lượt hồi sinh liên tiếp. Ba lần bắn trượt liên tiếp thường khiến vị trí bị lộ với đối thủ gần đó. Đạn có độ rơi theo khoảng cách, bắn xa cần chỉnh ngắm cao hơn điểm ngắm thông thường để bù trọng lực.
Loại hồi nhiều máu đòi hỏi đứng yên lâu hơn, nên chọn loại nào phụ thuộc vào việc còn bao nhiêu thời gian an toàn. Lựu đạn choáng làm mất thị lực tạm thời.